• Nỗi nhớ tháng 5
  • Xôn xao hương rừng
  • Nẻo về

Nỗi nhớ tháng 5

(GLO)- Ai đó đã từng nói: Tháng 5 có trăm nỗi nhớ. Nỗi nhớ trong cái oi nồng của trời đất, hòa cùng những cơn mưa rào bất chợt hay trên những con đường rì rào đổ bóng nghiêng nghiêng hàng cây, thả lá theo bóng nắng hanh hao.

Xôn xao hương rừng

(GLO)- Tôi hay bị lạc vào cảm xúc hỗn độn mỗi khi có dịp ở giữa một rừng cây. Khi xung quanh tôi là những thân cây lớn bé, tầng tầng lớp lớp quấn lấy nhau trong một quần thể thực vật biếc xanh từ mặt đất lên đến tận vòm cao.

Nẻo về

Anh sống cùng cha trong một tòa chung cư cũ. Cầu thang bộ lên xuống, thoai thoải dốc và hơi tối. Mùi rêu ẩm loang dần trên những bức tường cũ, tróc lở với chi chít tem quảng cáo các loại dán trên đó.

  • Cho một mùa hoa Cho một mùa hoa
    Nhiều năm xa, nhưng đứa con vẫn không cách nào thôi nguôi nỗi nhớ quê nhà. Nỗi nhớ có khi êm dịu như những khóm hoa ba trồng trước bãi sông xanh, nhưng lắm lúc nỗi nhớ mang sự bi thương nhắc nhớ một khoảng đất rộng năm nào đã bị sóng cuốn đi. Mỗi lần gọi về hỏi ba, sông cách nhà mình bao xa nữa, mà nghe hơi thở ông già hồi hộp cùng với tiếng gió sông rít qua, như cái lạnh cũng có thể chở khẳm cả âm thanh điện thoại.
  • Cổ tích của mẹ Cổ tích của mẹ
    (GLO)- Con gái chạy đến bên, dang rộng đôi tay mềm mại, búp măng ôm lấy mẹ rồi thủ thỉ cất lời: "Được ở bên mẹ chẳng khác nào như con đang đọc những câu chuyện cổ tích vậy". Mẹ âu yếm xoa đầu con, tủm tỉm cười: "Con gái của mẹ nay biết nịnh rồi cơ đấy!". Thế nhưng tự đáy lòng mình, mẹ thấy thật hạnh phúc.
  • Nghe gió trên đồi Nghe gió trên đồi
    (GLO)- Ai đó nói, con người có hai ngoại cảnh bình yên nhất nếu được may mắn sinh ra, đó là núi và biển. Và, tôi may mắn khi thuộc về vế thứ nhất. Bởi lẽ, trong tiềm thức của một người hay hoài niệm, tôi thường thao thiết về những ngọn đồi bình yên, rồi lắng nghe mênh mang chảy tràn cả một miền xanh nắng. Nhất là với những xa vắng tìm lại, khi đã gắn bó cả quãng thơ ấu chốn núi đồi, nơi đến cả hơi thở cũng thấm quyện vào gió núi và lớn lên.
  • Thị trấn bụi hồng Thị trấn bụi hồng
    (GLO)- Thị trấn nằm cạnh một làng nhỏ của người Bahnar, những đứa trẻ hai bên thường ngó nhau xa lạ qua một con đường, thi thoảng mới thấy chúng giao lưu với nhau. Thị trấn mùa này chìm trong bụi, bụi tràn qua mọi ngóc ngách, phủ một lớp màu đỏ nâu mềm mại mịn màng lên mọi bề mặt có thể bám trụ.
  • Nhớ lắm củ mì! Nhớ lắm củ mì!
    (GLO)- Nhà có đám đất bên rìa làng chủ yếu để trồng màu. Cặp bên hông ruộng là cái bờ đất bự chảng. Bờ bỏ hoang cỏ mọc rậm rịt, mọc lan xuống ruộng nhổ hoài không dứt. Mỗi bận đi làm, mẹ cứ ngắm đi ngắm lại cái bờ cỏ, nhăn trán nghĩ suy. Nghĩ chán chê rồi mẹ đột ngột phán: "Cuốc trồng mì thôi, để chi sinh cỏ lại còn phí đất!".
  • Rộn rã tiếng ve Rộn rã tiếng ve
    Mới chớm hè mà tiếng ve đã râm ran trên những tàng cây bên đường. Dù đã xa lâu rồi tuổi học sinh ngày hai buổi đến trường, nhưng mỗi khi nghe tiếng ve gọi hè, lòng tôi lại rộn rã.
  • Lỡ một mùa sưa Lỡ một mùa sưa
    Tân đọc đi đọc lại, nắn nót từng con chữ trước khi gởi bài thơ về ban tổ chức lễ hội. Tân đã từng gởi thơ đăng báo nhưng chưa lần nào hồi hộp, đầy xúc động như lúc này. Đêm thơ nhạc "Sưa vàng ven sông" sắp diễn ra tại Vườn Cừa làng sinh thái Hương Trà, đây là dịp để Tân mời Tuyết, người bạn gái về tham dự và nghe đọc thơ do chính Tân viết tặng.
  • Nhớ những con dốc mù sương nơi phố núi Pleiku Nhớ những con dốc mù sương nơi phố núi Pleiku
    (GLO)- Ba mẹ sinh tôi ra ở phố núi Pleiku (tỉnh Gia Lai) với những con dốc điệp trùng. Nơi mà hằn sâu trong ký ức tôi, người ta không định vị con đường bằng tên mà thay bằng những con dốc: dốc Diệp Kính, dốc Văn Cả, dốc Lò Bò, dốc Hàm Rồng...
  • Nhớ mùa bướm bay Nhớ mùa bướm bay
    (GLO)- Bước vào tháng tư, cơn mưa đầu mùa chưa nặng hạt nhưng cũng đủ để giải nhiệt cho con người và tắm mát cho mùa cà phê đang khát khao từng giọt nước mát. Những hàng muồng đen trên khắp đồi nương cà phê sau mùa trổ hoa làm đẹp cho núi đồi nay đang phủ một màu xanh ấm áp, ấp ủ đủ độ ẩm cho những tổ kén sâu muồng bung vỡ hóa kiếp thành loài bướm xanh vàng tràn ngập cả không gian.
  • Nửa vầng trăng Nửa vầng trăng
    Lệ đi một buổi đường trong rừng rậm rồi đến chân đồi trọc.
  • Những ngày bình thường mới Những ngày bình thường mới
    (GLO)- Tháng tư về bằng trận mưa rào bất chợt. Mưa lộp bộp rơi cả đêm rồi đọng lại trên mái nhà. Cảm giác như mùa mưa đã chờn vờn chạm ngõ phố. Những hàng cây được tắm táp mơn mởn non tươi. Ngày cuối tuần còn có gió ào ào. Thời tiết khiến người ta không nghĩ mình đang sống ở Tây Nguyên giữa cao điểm mùa khô mà là đang một ngày cuối đông ẩm giá của phương Bắc.
  • Cái lạnh ngày hè Cái lạnh ngày hè
    (GLO)- Phải rất lâu rồi tôi mới thấy một mùa hè lạ kỳ như thế. Buổi sáng ra đường cứ gai người như chạm phải mùa đông. Mới nắng đó mà nền trời bỗng chốc đổi màu xám lạnh, nhanh như chuyện một đứa trẻ khóc cười. Đây không phải là những ngày hè điển hình của Phố núi. Ai gặp tôi cũng thủ thỉ rằng thời tiết nhiều khi giống cảm xúc con người, khó lòng đoán định.
  • Chớm hạ… Chớm hạ…
    Tôi thích những buổi sáng giao mùa trong năm, không khí thường dễ chịu. Như lúc này khi thức dậy, mở cửa sổ đã thấy nắng mênh mông cây cỏ. Gió vẫn còn chút miên man se lạnh cuối xuân nhưng trong lành, mát mẻ hơn nhiều.
  • Ký ức mùi toóc, rơm khô Ký ức mùi toóc, rơm khô
    "Mùi toóc khô còn thơm lúa mùa qua". Nhà thơ Trần Vàng Sao đã có câu thơ đẹp về toóc (rạ) như vậy. Mùi toóc là mùi lúa chín, là mùi bùn, mùi chua phèn và cả mùi của những giọt mồ hôi người làm ruộng...
  • Hoài niệm tháng tư Hoài niệm tháng tư
    (GLO)- Tháng tư bất chợt ùa về trong miên man cảm xúc. Những ngày này, đi giữa tháng tư mà lòng tôi lại nhớ tháng tư. Phố núi sớm nay dịu dàng quá đỗi với những con đường ươm nắng, vừa ngang qua đã muốn ngoái lại ngắm nhìn.
  • Mùi quê Mùi quê
    Đã hơn hai mươi năm tôi gửi lại tuổi thơ của mình nơi làng quê thanh bình. Đi học rồi làm ở xa, dù vẫn thường chạy đi, chạy về nhưng lúc nào cũng vội vàng, cứ chợt quên chợt nhớ xa xôi. Quê tôi cũng giống những vùng nông thôn khác, ở đó còn chảy mãi những nhớ thương đầy ắp. Trong dòng chảy êm đềm và ngọt ngào đó, ngoài những hình ảnh, âm thanh thân thuộc còn có những hương mùi rất riêng. Mùi của làng quê thôn dã!
  • Cánh cửa mùa hạ Cánh cửa mùa hạ
    (GLO)- Nhìn những chiếc lá rụng trái mùa trên phố cuối xuân, tôi lại ngỡ cây đang mở cánh cửa vào mùa hạ. Một cánh cửa vô hình chưa kịp khép lại đã vội vã mở ra lá xanh trên những tán cây già.
  • Cả một trời kiêu hãnh Cả một trời kiêu hãnh
    Tính tự ái cũng cản trở tầm nhìn và nhận thức khách quan, khiến cho người ta chỉ quan tâm đến lòng tự tôn của mình thay vì tiếp thu và học hỏi.
  • Đời cỏ Đời cỏ
    (GLO)- Khi tôi đang miên man nghĩ suy về loài thảo mộc khiêm nhường này thì một người bạn chặc lưỡi: Ông hết cái hay cái đẹp để ngẫm, để viết rồi sao? Bạn đâu biết rằng, tôi đang nói về một điều kỳ vĩ đấy chứ! Những gần gũi mà lớn lao ấy có đâu xa, ngay bên cạnh mình, ở dưới chân mình, là cỏ đấy thôi.
  • Nhớ thương quang gánh Nhớ thương quang gánh
    Mỗi khi nghe lời bài hát "Gánh mẹ", lòng ta không khỏi bùi ngùi xúc động. Thương mẹ và bao người phụ nữ Việt từ thuở Âu Cơ đã một đời tần tảo vì chồng con. Thương quá khứ quê mình một thuở lam lũ nhọc nhằn...
  • Yêu thương chính mình Yêu thương chính mình
    (GLO)- Thỉnh thoảng, tôi cũng tỏ ra bất mãn khi thấy những việc mình làm không đem lại kết quả như mong đợi. Lúc ấy, phần nhiều là tôi tự trách bản thân. Cuộc sống có quá nhiều thứ để làm, quá nhiều việc để bận tâm. Nhưng "vạn sự" đâu phải lúc nào cũng "như ý". Nhịp sống hiện đại đặt ra nhiều thử thách đến mức người ta chỉ biết kỳ vọng mà quên bẵng đi việc yêu thương chính mình.
  • Chuông gió Chuông gió
    Thả người xuống chiếc nệm êm ái, vùi đầu nghe mùi thơm như cỏ khô vương trên chăn gối và đra giường mới thay, một cảm giác sung sướng nhẹ nhàng chạy dọc khắp cơ thể.
  • Hạnh phúc bên học trò Hạnh phúc bên học trò
    (GLO)- Người ta thường nói: Hạnh phúc là có một việc gì đó để làm, có một người nào đó để yêu thương và có một điều gì đó để mong đợi. Với tôi, được sống, được trải nghiệm, tận hưởng những gì quanh ta, đó chính là hạnh phúc. Trong những nẻo đường dẫn lối tới niềm hạnh phúc, từ lâu, tôi đã thấy cuộc sống của mình thật vui và ý nghĩa khi gắn bó với nghề dạy học, với các cô cậu học trò của mình!
  • Dốc núi Dốc núi
    Xiu ngồi vắt vẻo trên sân thượng nhìn xuống heo hút dốc núi. Mấy ngày nay trời không có một cơn gió nào, cây cối lặng thinh như tranh vẽ. Đây là một mùa hè kinh dị, mọi thứ như đều muốn tan chảy dưới cái nóng khủng khiếp đang dội thẳng xuống đây.
  • Hương sắc Tây Nguyên Hương sắc Tây Nguyên
    (GLO)- Tôi yêu nhất cao nguyên Gia Lai vào mùa hoa cà phê nở rộ dưới cái nắng mùa khô rực lửa; không gian dịp sau Tết Nguyên đán như ngập chìm, ngất ngây trong hương hoa cà phê nở rộ. Có ai từng đi qua rừng hoa cà phê mà quên được cái mùi hương ngọt ngào, quyến rũ ấy!
  • Ký ức tháng ba Ký ức tháng ba
    (GLO)- Tháng ba Tây Nguyên, cao điểm mùa khô. Nắng nhảy nhót trên hàng cây, bờ cỏ, rót ánh vàng xuống mặt hồ xanh. Trên những đồi hoa cà phê trắng xóa, đàn ong rập rờn đi hút mật. Trong khu vườn nhà, giàn phong lan vào mùa bung lụa với những chùm hoa dài khoe sắc. Ban công, góc nhà cũng rực rỡ những bụi hồng đủ màu sắc vươn cành hoa quý phái đọ sắc cùng nắng vàng và trời xanh.
  • Cơm nhà Cơm nhà
    (GLO)- Trong quảng cáo của Baemin có câu: "Nếu hôm nay bạn quyết định ăn cơm nhà, có nghĩa là bạn đã hoàn thành nghĩa vụ công dân". Đó là một cách quảng cáo không khéo với dịch vụ giao thức ăn tận nhà. Bởi ăn cơm nhà là chuyện đương nhiên. Ăn cơm nhà vậy mà trở thành một câu chuyện giữa bộn bề công việc hiện nay, chúng ta rất vội vã, thời gian để "ăn" đôi khi rất ít.
  • Dưới bóng hàng gòn Dưới bóng hàng gòn
    Những chiều gió lộng, tôi thường ra sân bắc ghế ngồi nhìn hàng gòn đong đưa trong bóng chiều. Thân gòn vươn cao, lá gòn rụng gần hết chỉ còn cành nhánh khẳng khiu xanh lè và vô số trái gòn lúc lỉu.
  • Ánh sáng tháng ba Ánh sáng tháng ba
    (GLO)- Nếu chỉ là một con số trên tờ lịch thì tháng ba chẳng có gì đặc biệt so với 11 tháng còn lại trong năm. Nhưng nói như nhà văn Márai Sándor thì tháng ba là một thời điểm lạ lùng vì nó có thứ ánh sáng riêng. Tôi đứng dưới ánh nắng mặt trời của tháng ba Tây Nguyên để tìm cho ra cái điều riêng ấy!
  • Chỉ mẹ là thương yêu con nhất Chỉ mẹ là thương yêu con nhất
    Đồng vào mùa, lúa đang kỳ gặt rộ. Trời đổ mưa bay. Mẹ hết ngó ra đồng rồi nhìn xuống bụng. Cái thai ở tháng thứ chín cứ co cẳng đạp. Lại nghe tiếng con bò cái sau chuồng nghểnh cổ õm ò gọi rơm. Nếu mẹ ở cữ thì bò sẽ cần rơm, rất cần. Vậy là dù chân bước cấn bụng nhưng mẹ vẫn quảy gánh ra đồng xin rơm.
  • Hoa mùa xuân trong vườn Hoa mùa xuân trong vườn
    Ra Giêng, mảnh vườn nhỏ của bà như khoác màu áo mới. Sánh đôi cùng với màu non tươi của lá cỏ là những sắc hoa mùa xuân tươi tắn và thanh thuần.
  • Giờ này chị ở đâu? Giờ này chị ở đâu?
    Tôi đang ngồi trước máy tính, lang thang trên mạng thì nghe cánh cổng sắt bị rung lắc, tiếng bản lề nghiến vào nhau chói tai cùng tiếng kêu giật giọng: "Chú ơi! Chú ơi!". Sao không bấm chuông, tôi gắt: "Ai mà ồn ào kinh thế?".
  • Mùa cây nhàn nhã Mùa cây nhàn nhã
    (GLO)- Giêng hai dần trôi, nghi lễ dâng hoa cho đất trời của muôn cây đã xong. Cây bắt đầu nghỉ ngơi trước khi vào mùa gió bão. Thực ra, không phải loài cây nào cũng bận kết quả, thế nên lúc này có khi cây vừa trút lá, vừa đâm chồi. Cây nhàn, còn con người thì như bước vào những bước chạy đà hối hả cho một năm dài với bao mục tiêu, dự định.
  • Bao giờ cho đến tháng Ba Bao giờ cho đến tháng Ba
    1. Thằng Tí cái mặt sần sật, đôi môi mỏng dính chu lại như mỏ chim. Hai đáy mắt như muốn dính sát vào nhau. Cái nhìn chăm chăm trân trối xuống nền gạch hình trăng vỡ.
  • Một thời radio... Một thời radio...
    (GLO)- Thập niên 50-60 của thế kỷ trước, mọi người đều thưởng thức các chương trình ca nhạc, thời sự... chủ yếu qua sóng phát thanh. Mà muốn thu được các làn sóng phát thanh phải có chiếc radio.
  • Mẹ tôi Mẹ tôi
    (GLO)- Năm nay, mẹ tôi tròn 70 tuổi, sống vui vầy cùng con cháu nơi quê nhà còn nhiều gian khó. Tôi theo chồng lên Gia Lai, xa mẹ, lúc nào cũng canh cánh nỗi nhớ thương. Mẹ đã vì chị em chúng tôi vất vả bao năm.
  • Phái đẹp là để yêu thương Phái đẹp là để yêu thương
    (GLO)- Một nhà văn nổi tiếng từng nói: "Không có mặt trời thì hoa không nở; không có phụ nữ thì không có tình yêu; và không có những bà mẹ thì không có những anh hùng và những nhà thơ". Người ta còn nói: "Phụ nữ là để yêu thương; không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa".
  • Ai còn nhớ giếng quay tay Ai còn nhớ giếng quay tay
    (GLO)- Những người sinh vào đầu thế kỷ XXI tới nay ở Pleiku nói riêng, Gia Lai nói chung chắc không hình dung nổi từng hiện diện những cái giếng sâu bốn năm chục mét và tất nhiên người ta không thể kéo nước bằng gàu thông thường, mà phải chế ra hệ thống ròng rọc đơn giản nhưng rất hiệu nghiệm để quay tay lấy nước từ giếng lên.
  • Dành hết cho con Dành hết cho con
    (GLO)- Có lẽ không phải chờ đến lúc mái đầu ngả bạc thì ta mới hiểu được lòng mẹ. Khi muốn cất lên câu hát "Mẹ ơi, con đã già rồi" tức là lúc đó, tuổi của mẹ cũng đã lớp lớp mây ngàn. Trong tất cả những ngọt ngào, nồng ấm của cuộc đời mà ta may mắn nhận được, tuyệt nhất vẫn là trái tim của người mẹ, một trái tim dù chịu nhiều đau khổ vẫn muốn dâng hiến vẹn tròn cho con cháu.
  • Giêng hai ăn ngọn đậu bùi Giêng hai ăn ngọn đậu bùi
    (GLO)- Một sáng cuối Giêng gọi điện về hỏi thăm nhà, tôi mới hay mẹ vừa từ đồng làng về, tay hãy còn bưng chiếc nón lá đựng mớ ngọn đậu đỏ, đậu đen non mướt. Mẹ cười hiền lành: "Món này giờ ít ai còn nhớ, thế nhưng đã ăn thì thể nào cũng nghiện!". Lời nhắc nhớ của mẹ khiến tôi bỗng dưng thèm được ăn món rau đặc biệt này quá đỗi!
  • Bâng khuâng... đàn cò Bâng khuâng... đàn cò
    (GLO)- Có những chiều khô tạnh, lòng hoang hoải chẳng rõ lý do, tôi lang thang ngoại ô TP. Pleiku. Trong không gian thưa vắng, nhiều cây xanh, quãng trống cùng nắng xiên, gió vờn giúp lòng mình thanh thản hơn. Nhờ đó mà độc thoại với nỗi cô đơn không thành tiếng; với kỷ niệm tuổi thơ đồng bãi đã thuộc về máu thịt có tiếc nuối ngậm ngùi, niềm vui tựa hồ gặp lại cố tri. Và, trong số những người bạn thân thương ấy, cánh cò trắng chấp chới ngược ánh ngày sao mà lay động!
  • Ngơ ngác heo may Ngơ ngác heo may
    "Mẩy, sang đây với bà!" - đứng bên hàng giậu, bà tôi gọi với sang. Bên kia, chị Mẩy đứng lắc lư, hai bàn tay ấp gương mặt to bè làm điệu bộ chỉ tôi mới hiểu, chị bắt chước chị Lam trong làng hôm nọ làm cô dâu.
  • Tháng người dưng Tháng người dưng
    (GLO)- Tôi gọi tên tháng Giêng như thế vì chẳng ai thân được với thứ thời tiết này cả. Sau những đỉnh cao của rét buốt, sương muối, trời bỗng dửng dưng không lạnh nữa nhưng cũng chưa ấm áp. Như thể, một người vừa qua phố có gì quen thuộc, thân thương lắm nhưng chưa bao giờ thuộc về mình.
  • Mùa pơ lang nở hoa Mùa pơ lang nở hoa
    (GLO)- Những ngày đầu năm mới, ngồi nhâm nhi cà phê Phố núi với bạn, đắm mình trong khúc nhạc réo rắt "Chim kơ-tia bay tới, nghiêng cánh chào Đak Rong. Pơ lang khoe sắc thắm, gió đưa hương đôi bờ…", chợt ngẩn ngơ bởi khung trời khoáng đạt của miền đất đỏ bazan, càng yêu hơn sắc đỏ của hoa pơ lang mỗi độ xuân về.
  • Nhớ những mùa mía chín Nhớ những mùa mía chín
    (GLO)- Bây giờ thì mùa mía đến gần như chỉ còn là sự ầm ã của máy móc, xe cộ khi hầu hết các khâu từ làm đất, trồng, thu hoạch đã được cơ giới hóa. Thế nhưng cách nay chừng hai chục năm về trước, mỗi mùa mía đến là mỗi sự vất vả, lo toan. Dẫu sao bên cạnh nỗi vất vả ấy, người nông dân lại có những thú vui với những món ẩm thực mà có lẽ chỉ một đi không bao giờ trở lại.
  • Mưa bụi tháng Giêng Mưa bụi tháng Giêng
    (GLO)- Tháng Giêng chầm chậm thả nhớ bên trời bằng những làn mưa bụi lất phất bay trong cơn gió se lạnh dịu dàng, bâng khuâng. Mưa bụi mỏng tang dệt nên từ những hạt ngọc bé li ti đan thành tấm khăn choàng mỏng buông lơi, e ấp. Ngỡ ngàng trong phút giây, ta đưa tay chạm khẽ, rất mơ hồ, màn mưa tan biến…
  • Hạnh phúc của mẹ Hạnh phúc của mẹ
    Cu Tí nằm quay mặt vào tường, nó vờ như đang ngủ rất say. Có tiếng mở cửa, bước đi rất nhẹ nhưng nó biết đó là ngoại. Ngoại tiến đến chỗ nó nằm và khẽ thở dài nhưng nó vẫn nghe rất rõ, bàn tay gầy guộc của người khẽ vuốt mái tóc nó. Rồi ngoại vỗ về "thương cái thằng cu Tí, ngoại thương con nhiều lắm cu Tí à, cu Tí của ngoại thật là ngoan".
  • Dưới tán cây mùa xuân Dưới tán cây mùa xuân
    (GLO)- Một sớm mùa xuân trong veo, những vạt nắng thanh mảnh, non tơ vắt ngang giậu cúc tần trước hiên vắng, khẽ chao đảo, rung rinh theo nhịp gió sau vòm lá thưa. Dường như lòng mình từ sâu thẳm cũng đang ngân rung những cung bậc tha thiết.
  • Ngọn núi trong lòng Ngọn núi trong lòng
    Chị dắt con đi dạo quanh công viên dưới chân chung cư, nhìn thằng bé đuổi theo con bồ câu khá dạn người, khi con chim bay lên, thằng bé đứng lại gãi đầu đầy bối rối. Có thể con trai chị nghĩ, bồ câu sẽ đi như mình, mình đuổi mãi rồi sẽ bắt được, nào biết bồ câu còn có thể bay.
  • Mẹ ngồi vấn tóc Mẹ ngồi vấn tóc
    (GLO)- Trong ánh hoàng hôn, trước hiên nhà, mẹ ngồi chải tóc. Con chợt nhận ra suối tóc xưa đã bạc trắng mái đầu. Tóc rụng mẹ gom lại cả nùi. Cái tha thướt làm nên dáng vóc của một thời thiếu nữ đã thưa dần theo khó nhọc thời gian. Chợt tiếc nuối, chợt nhớ thương, chợt bâng khuâng hoài niệm về hình ảnh mẹ ngồi vấn tóc chiều xưa.
  • Nhàn đàm: Khúc hát mưa xuân Nhàn đàm: Khúc hát mưa xuân
    Một buổi sáng tỉnh dậy, bỗng nhiên thấy xung quanh là lạ.
  • Mùa đào lộn hột Mùa đào lộn hột
    (GLO)- Đào lộn hột còn được gọi là điều. Nhưng tôi thích cái tên "đào lộn hột" vì nó ấn tượng hơn. Gọi tên đã hình dung ngay ra trái; một thứ trái cây dáng dấp khá lạ lùng với phần cuống ("trái giả") phình to, mọng nước, sặc sỡ màu sắc; còn trái thật lại teo nhỏ hình hạt đậu, duy nhất một màu xanh xám cứng quèo bám bầu đài tựa như cái hột… bị lộn ra bên ngoài trái!
  • "Hoa tuyết"
    (GLO)- Tôi rất thích gọi những bông hoa cà phê trắng muốt, tinh khôi bằng cái tên "hoa tuyết". Với người dân Tây Nguyên, hoa cà phê là một trong những loài hoa đặc trưng làm nên hương sắc của vùng đất bazan ngập tràn nắng gió này.
  • Sương tan - Truyện ngắn của Võ Thị Xuân Hà Sương tan - Truyện ngắn của Võ Thị Xuân Hà
    Xếp đống công việc lại. Ngồi ngây ra một lúc. Cô chợt nhớ đến một vùng đất đã lâu lắm chưa trở lại.
  • Người giúp việc đặc biệt Người giúp việc đặc biệt
    Cưới nhau được hơn nửa năm thì hai vợ chồng trẻ Lương và Hà được ba mẹ mua cho một căn hộ chung cư giá rẻ trên đường Đào Duy Từ, do tỉnh xây dựng từ chủ trương nhà ở xã hội. Căn hộ không lớn nhưng cũng có hai phòng ngủ, phòng khách và bếp đầy đủ, đó là niềm mơ ước của rất đông cán bộ viên chức trong tỉnh.
  • Lang thang mùa xuân Lang thang mùa xuân
    (GLO)- Nếu lang thang đã trở thành cái thú thì đâu kể bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Nhưng lang thang đâu đó vào thời khắc mà mây gió cứ gợn nét thanh tân thì lòng người như ủ men, đã đến kỳ làm hồng đôi má. "Đi đâu cũng được", người thích lang thang hay bảo thế. Khi đôi chân đã muốn cất bước thì góc trời nào cũng đầy những bâng khuâng…
  • Tháng Giêng đánh thức yêu thương Tháng Giêng đánh thức yêu thương
    Tết Nguyên Đán đã qua nhưng dư âm cứ đong đầy tình thân ấm nồng trong từng ngôi nhà, thấm đượm vị ngọt hương xuân của sum vầy, đoàn viên. Chỉ dấu mùa xuân vẫn còn miên man, bất tận trong cảm thức sâu thắm.
  • Mùa lá trút Mùa lá trút
    (GLO)- Tôi thường ngắm cây ở những con đường đến trường vào mùa cây trút lá. Những cành cây gầy guộc trơ mình dưới trời xanh và cao thăm thẳm nó khiến tôi không khỏi xao xuyến, bồi hồi.
  • Phố Núi vào xuân Phố Núi vào xuân
    (GLO)- Buổi sớm, Pleiku nhuốm trong sắc trời rạng, da trời xanh lơ, mơ màng vài tản mây trắng bạc lơ đễnh thả mình. Thành phố dậy muộn bởi khí trời se lạnh, lay phay gió, mặc cho chim sáo nâu từng đàn lưng trời ngược nắng sớm thả trôi tiếng hót trong ngần góp cùng tiếng chim sẻ nơi hiên nhà thức gọi con người đón bình minh.
  • Thanh âm mùa xuân Thanh âm mùa xuân
    Dắt xuân vào vườn mộng, nghe vang hưởng dòng thanh âm dìu dặt của ngày xanh.
  • .
.
10 năm Bác về với Tây Nguyên

10 năm Bác về với Tây Nguyên

(GLO)- Ngay trung tâm TP. Pleiku, giữa bốn bề thênh thang gió lộng của Quảng trường Đại Đoàn Kết, Tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Nguyên hiện hữu đầy uy nghiêm nhưng vô cùng đôn hậu, gần gũi. 10 năm qua, cán bộ và người dân trong tỉnh đã vẹn lòng mong ước khi lúc nào cũng được cận kề bên vị cha già kính yêu của dân tộc.

.